Kết quả tìm kiếm cho "Sân nhà một thuở ai còn nhớ"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 218
Tháng 7 lại về, mang theo bao ký ức không thể phai mờ trong lòng những gia đình liệt sĩ và người có công với cách mạng. Có những gương mặt đã nhòe theo năm tháng, những bức ảnh cũ bạc màu tưởng như chỉ còn trong ký ức.
Từng nhiều năm đánh bắt trên biển, nay ông Lê Minh Thơm, ngụ xã Vân Khánh (tỉnh An Giang) chọn làm dịch vụ thu mua hải sản, trở thành mắt xích kết nối giữa ngư dân và thị trường.
22 cú dứt điểm, gần 70% thời lượng kiểm soát bóng và sức ép nghẹt thở đến từ dàn sao châu Âu rốt cuộc chỉ để tôn lên sự vĩ đại của Alireza Beiranvand - người từng coi lề đường Tehran là nhà trước khi trở thành biểu tượng của ý chí kiên cường tại đấu trường World Cup 2026.
Đỗ Quảng vốn là cây bút phóng sự, phóng viên đặc biệt của Báo Nhân Dân. Ở tuổi U90, ông già chuyên gia viết phóng sự bỗng… làm thơ. “Thương lắm Sài Gòn ơi”, tập thơ đầu tay chào đời năm 2021; “Vui buồn tháng Tư” - năm 2024; “Những lời nói thật”, NXB Hội Nhà văn, ấn hành tháng 11/2025.
Từ những vuông tôm từng bị xem là “đất phèn khó sống”, nông dân Đông Hòa (tỉnh An Giang) hôm nay đã đủ điều kiện đưa con tôm sạch ra thị trường quốc tế với chứng nhận ASC (Aquaculture Stewardship Council). Phía sau tấm chứng nhận này là nhiều năm thay đổi thói quen, thay đổi cách nghĩ, những mùa thất trắng và cả những người nông dân từng muốn bỏ cuộc.
Từ những cỗ xe thô sơ thế kỷ 19, từng lên ngôi rồi bị lãng quên suốt hàng chục năm, xe điện đang viết lại hành trình thăng trầm của mình để vươn lên thành biểu tượng mới của ngành ô tô hiện đại.
Ở xã An Phú (tỉnh An Giang) vẫn có một người lặng lẽ giữ nghề làm mắm gia truyền ba đời là ông Trần Văn Nhanh, thường gọi Út Nhanh. Ông không chỉ gìn giữ hương vị mắm xưa, mà còn gây dựng thành thương hiệu đặc sản, sống khỏe giữa thời khan hiếm nguyên liệu.
Khi dòng người từ khắp mọi miền đất nước hướng về Đền Hùng trên núi Nghĩa Lĩnh, tôi thường nhớ lại một giai đoạn rất đặc biệt trong cuộc đời mình - những ngày tham gia xây dựng hồ sơ “Tín ngưỡng thờ cúng Hùng Vương ở Phú Thọ” trình UNESCO. Khi ấy, chúng tôi không chỉ làm một bộ hồ sơ khoa học mà cùng nhau kể với thế giới một câu chuyện về cội nguồn, về ký ức dân tộc, về đạo lý “Uống nước nhớ nguồn” đã nuôi dưỡng tinh thần Việt Nam suốt hàng nghìn năm lịch sử.
Chiều cuối tuần, rời phố thị ồn ào, tôi về Miệt Thứ - vùng đất bình dị, nơi có những con kênh thẳng tắp, xóm ấp yên ả. Không gian hiền hòa và nhịp sống chậm mang lại cảm giác bình yên, gần gũi.
Đình thần Thoại Ngọc Hầu, tọa lạc xã Thoại Sơn không chỉ là di tích lịch sử mà còn là không gian sinh hoạt văn hóa gắn bó với người dân địa phương. Dưới mái đình cổ, những giá trị truyền thống vẫn được gìn giữ và nối tiếp.
Từ những chiếc lò đến những đòn bánh tét, nhiều phụ nữ vẫn ngày ngày làm việc bằng đôi tay quen nghề. Thu nhập không cao, đầu ra còn khó nhưng họ vẫn gắn bó, giữ lại một nghề cũ của quê nhà.
Làng tôi nằm bên sông. Dòng sông chảy ngang đầu làng thì gặp một ghềnh đá lớn, phải nghiêng mình chao sang bờ bên kia, để lại phía sau một vòng xoáy sâu hun hút, tròn như cái chảo nấu mật mía. Người đi sông sợ nhất là chỗ nước xoáy ấy, còn lũ trẻ chúng tôi thì coi đó là nơi chẳng có gì đáng sợ, thậm chí chỗ đấy đầy mê hoặc.